• Phone:0235.3851.429
  • Hotline:0964091919
  • Thông tin:

dieuhanhtructuyen

Ascorbic acid, corticosteroids và thiamine trong nhiễm trùng huyết: Một đánh giá tổng quan về cơ sở sinh học và thực trạng lâm sàng

  • PDF.

Ths. Lê Tự Định - Khoa ICU

ĐẶT VẤN ĐỀ

Nhiễm khuẩn huyết là bệnh lý nội khoa nặng và thường gặp tại các đơn vị chăm sóc đặc biệt với ước tính hơn 1,7 triệu trường hợp xảy ra ở Hoa Kỳ mỗi năm, dẫn đến hơn 270.000 ca tử vong. Cho đến nay dù có những tiến bộ trong lĩnh vực nay, nhiễm khuẩn huyết vẫn là nguyên nhân gây tử vong phổ biến nhất ở các đơn vị chăm sóc đặc biệt không do tim (ICU). Ngay cả trong số những bệnh nhân nhiễm khuẩn huyết sống sót sau thời gian nằm viện, rối loạn chức năng nội tạng còn lại cần điều trị liên tục sau khi xuất viện là phổ biến. Mặc dù mức độ tử vong và bệnh tật cao như vậy, kháng sinh và kiểm soát nguồn nhiễm khuẩn vẫn là liệu pháp tập trung duy nhất cho tình trạng này. Trong một nghiên cứu quan sát nhỏ, hồi cứu ở bệnh nhân nhiễm khuẩn huyết tại ICU, sự kết hợp của thiamine (vitamin B1) (200 mg mỗi 12 giờ), axit ascorbic (Vitamin C)(1500 mg mỗi 6 giờ) và hydrocortison (50 mg mỗi 6 giờ) có liên quan đến sự cải thiện đáng kể tổn thương cơ quan, thời gian đảo ngược sốc và tỷ lệ tử vong so với kiểm soát bệnh sử tại cùng một bệnh viện. Mỗi thành phần của sự kết hợp các liệu pháp này gần đây đã được đánh giá riêng ở bệnh nhân sốc nhiễm khuẩn. Một thử nghiệm ngẫu nhiên trước đó đã phát hiện ra rằng việc cung cấp thiamine cho bệnh nhân sốc nhiễm trùng có rối loạn chức năng cơ quan suy giảm lactate (đặc biệt là rối loạn chức năng thận) và giảm mức độ lactate và có khả năng tử vong ở những bệnh nhân bị thiếu thiamine cơ bản. Ngoài ra, hai thử nghiệm ngẫu nhiên nhỏ về axit ascorbic so với giả dược trong nhiễm khuẩn huyết đã chứng minh kết quả lâm sàng được cải thiện. Cuối cùng, dù đã có những kết quả khác nhau về lợi ích của corticosteroid trong sốc nhiễm trùng nói chung, việc bổ sung corticosteroid, axit ascorbic có thể có tác dụng hiệp đồng.

Rối loạn chức năng cơ quan trong nhiễm khuẩn huyết

Mô hình truyền thống về rối loạn chức năng cơ quan trong nhiễm khuẩn huyết đã tập trung vào việc giảm sức cản mạch máu toàn thân dẫn đến giảm tưới máu cơ quan và cuối cùng làm suy giảm việc cung cấp oxy. Tuy nhiên, nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng rối loạn chức năng cơ quan có thể xảy ra trong khi nhiễm khuẩn huyết và sốc nhiễm khuẩn ngay cả khi không có tưới máu giảm. Đáng chú ý, các phân tích mô bệnh học của các cơ quan sau khi chết vì nhiễm khuẩnhuyết thường không chứng minh được bất kỳ tổn thương do thiếu máu cục bộ nào, nhưng cho thấy nhu mô được bảo tồn đáng kể hoặc một mô hình chủ yếu của chết tế bào theo chương trình, cho thấy các cơ chế thay thế của rối loạn chức năng của cơ quan ngoài việc cung cấp oxy. Một số cơ chế như vậy đã được đề xuất và bao gồm rối loạn chức năng ty lạp thể với suy giảm năng lượng sinh học, kết quả ảnh hưởng trực tiếp của phản ứng miễn dịch đối với nhiễm khuẩn (liên quan đến mô hình phân tử liên quan đến mầm bệnh và tổn thương), bất thường vi mạch, rối loạn chức năng nội mô.

Thiamine, Ascorbic acid và corticosteroids

Việc kiểm soát nhiễm khuẩn huyết và sốc nhiễm khuẩn hiện nay chủ yếu tập trung vào việc cải thiện việc cung cấp oxy thông qua sự kết hợp giữa dịch truyền tĩnh mạch và thuốc vận mạch trong khi điều trị nhiễm khuẩn bằng kháng sinh và kiểm soát nguồn nhiễm khuẩn. Sự kết hợp của thiamine, axit ascorbic và corticosteroid đã được đề xuất như một liệu pháp bổ trợ tiềm năng nhắm vào các cơ chế không phụ thuộc vào việc cung cấp oxy của rối loạn chức năng cơ quan (xem Hình 1 để biết tóm tắt về các cơ chế được đề xuất).

vitamc

Hình 1: Cơ chế hiệu quả của Thiamine, Ascorbic acid và corticosteroids trong nhiễm khuẩn huyết

Thiamine

Thiamine (vitamin B1) là một vitamin tan trong nước, là thành phần chính của một số quá trình trao đổi chất của tế bào. Ở dạng phosphoryl hóa của nó, thiamine pyrophosphate, thiamine đóng vai trò là đồng yếu tố của pyruvate dehydrogenase, enzyme cần thiết để chuyển pyruvate thành acetyl-coenzyme A để xâm nhập vào chu trình Krebs. Khi nồng độ thiamine không đủ, pyruvate không thể chuyển đổi thành acetyl coenzyme A, dẫn đến hô hấp hiếu khí bị suy yếu và bắt buộc chuyển sang con đường kỵ khí, dẫn đến nồng độ lactate huyết thanh tăng cao. Thiamine cũng đóng một vai trò trong quá trình chuyển hóa các axit amin chuỗi nhánh và là thành phần quan trọng của con đường pentose phosphate, rất cần thiết cho việc tạo ra NADPH và do đó chu trình glutathione, một con đường chống oxy hóa quan trọng. Một hội chứng thiếu hụt thiamine, beriberi, có một số điểm tương đồng với nhiễm khuẩn huyết, bao gồm giãn mạch ngoại biên, rối loạn chức năng tim và tăng mức lactate.

Thiếu Thiamine không phải là hiếm ở bệnh nhân nặng và có thể liên quan đến tăng tỷ lệ tử vong trong một số trường hợp. Hơn nữa, nồng độ thiamine bị suy giảm trong suốt giai đoạn mắc bệnh nặng và việc sử dụng thiamine ở các bệnh nhân này có thể cải thiện rối loạn chức năng cơ quan. Trong một mô hình chuột bị ngừng tim, việc cung cấp thiamine đã cải thiện chức năng của ty thể, giảm các dấu hiệu mô học của tổn thương não và cải thiện kết cục thần kinh. Trong một mô hình thử nghiệm của sốc nhiễm khuẩn, thiamine pyrophosphate đã cải thiện độ thanh thải lactate, tiêu thụ oxy và áp lực động mạch bất kể tình trạng thiếu thiamine. Trong thử nghiệm ngẫu nhiên duy nhất về thiamine trong sốc nhiễm khuẩn ở người, 88 bệnh nhân được chọn để tăng nguy cơ thiếu hụt thiamine có triệu chứng dựa trên lactate huyết thanh > 3 mmol / L sau khi hồi sức thể tích. Trong nghiên cứu đó, không có ảnh hưởng của thiamine toàn phần đối với kết cục chính của mức lactate trung bình trong 24 giờ, dù có sự khác biệt có ý nghĩa thống kê khi đánh giá mức độ lactate ở các mốc thời gian nối tiếp trong 72 giờ đầu tiên. Tuy nhiên, trong một phân nhóm bệnh nhân bị thiếu hụt thiamine được xác định trước (35% của nghiên cứu đoàn hệ), việc sử dụng thiamine làm giảm mức độ lactate và cải thiện tỷ lệ tử vong. Trong một phân tích bài hoc của nghiên cứu đó, những bệnh nhân không mắc bệnh thận ở giai đoạn cuối cơ bản được cho dùng thiamine có kết quả thận tốt hơn so với những người được chọn ngẫu nhiên dùng giả dược. Bổ sung thiamine đã không được chứng minh là có liên quan đến tác dụng phụ đáng kể, ngay cả khi dùng liều cao. Nhìn chung, những kết quả này cho thấy vai trò của việc bổ sung thiamine là có lợi đối với một số bệnh nhân bị sốc nhiễm khuẩn và tăng nguy cơ thiếu hụt thiamine ban đầu.

Ascorbic acid

Giống như thiamine, axit ascorbic là một vitamin tan trong nước cần thiết cho một số quá trình trong cơ thể con người. Là một chất chống oxy hóa, axit ascorbic là một tác nhân chống oxy hó, giúp loại bỏ trực tiếp các gốc tự do, ngăn chặn sự tạo ra các gốc tự do mới thông qua các tác dụng ức chế của nó trên con đường NADPH oxyase (NOX) và hỗ trợ tái chế các chất chống oxy hóa khác. Tác dụng chống oxy hóa của axit ascorbic dẫn đến giảm tính thấm nội mô, cải thiện chức năng vi mạch và mạch máu lớn, và giảm tế bào chết theo chương trình ở trạng thái bệnh lý. Ngoài ra, axit ascorbic có một số tác dụng đối với hệ thống miễn dịch, bao gồm điều hòa chức năng đại thực bào, giảm các chất trung gian gây viêm và thậm chí có tác dụng kìm khuẩn trực tiếp ở nồng độ cao. Cuối cùng, axit ascorbic rất cần thiết trong việc tạo ra thuốc vận mạch nội sinh và có thể quan trọng trong việc duy trì đáp ứng thuốc vận mạch mạch máu.

Các nghiên cứu trước đây đã phát hiện ra rằng nồng độ axit ascorbic trong huyết tương và tế bào giảm nhanh ở bệnh nhân nặng. Tương tự như thiamine, hội chứng thiếu axit ascorbic (scurvy) mang một số điểm tương đồng với nhiễm khuẩn huyết, bao gồm khó chịu, bất thường đông máu và phá vỡ thành nội mạc. Mặc dù sự quan tâm đến axit ascorbic để kiểm soát bệnh nhân nặng gần đây đã được hồi sinh, nhưng nó không phải là mới. Lợi ích tiềm năng của axit ascorbic trong việc giảm nhu cầu hồi sức dịch ở bệnh nhân bỏng và rối loạn chức năng cơ quan ở bệnh nhân phẫu thuật bệnh nặng đã được đề xuất hơn một thập kỷ trước. Gần đây, các thử nghiệm ngẫu nhiên nhỏ trong nhiễm khuẩn huyết đã cho thấy nhiều hứa hẹn. Trong một nghiên cứu, 24 bệnh nhân bị nhiễm khuẩn được chọn ngẫu nhiên theo tỷ lệ 1: 1: 1 để nhận axit ascorbic liều cao (200 mg / kg), axit ascorbic liều thấp (50 mg / kg) hoặc giả dược. Trong nghiên cứu đó, không có tác dụng phụ nào liên quan đến axit ascorbic và những bệnh nhân sử dụng axit ascorbic đã giảm nhanh hơn các tổn thương cơ quan, giảm viêm và giảm procalcitonin. Cũng có một mối quan hệ đáp ứng liều, với những bệnh nhân dùng axit ascorbic liều cao có cải thiện lâm sàng nhanh hơn. Trong một nghiên cứu gần đây hơn, 28 bệnh nhân bị sốc nhiễm khuẩn phụ thuộc vận mạch đã được chọn ngẫu nhiên 25 mg / kg axit ascorbic cứ sau 6 giờ hoặc giả dược. Những người trong nhóm dùng axit ascorbic cần liều thuốc vận mạch thấp hơn và có tỷ lệ tử vong thấp hơn.

Mặc dù liều cao của axit ascorbic được đưa ra trong các nghiên cứu lâm sàng ở trên không liên quan đến bất kỳ tác hại nào được xác định cụ thể đối với thuốc, một vấn đề lý thuyết liên quan đến việc sử dụng thường xuyên axit ascorbic trong nhiễm khuẩn huyết là khả năng tăng bài tiết oxalate và sự phát triển của sỏi thận oxalate. Thiamine pyrophosphate là một đồng enzyme quan trọng cần thiết cho chức năng của glyoxylate aminotransferase, xúc tác sự phân hủy glyoxalate thành carbon dioxide thay vì oxalate. Do đó, tình trạng thiếu Thiamine có thể dẫn đến tăng bài tiết oxalate. Cần lưu ý thêm rằng axit ascorbic tiêm tĩnh mạch ngắn hạn ngay cả khi dùng liều cao đã không được tìm thấy để làm tăng nguy cơ sỏi thận trong các thử nghiệm kiểm soát cho đến nay. Các tác dụng phụ tiềm ẩn khác của vitamin C bao gồm đau bụng / đầy hơi, tăng hấp thu sắt, tan máu ở bệnh nhân thiếu men G6PD và kết quả âm tính giả khi xét nghiệm máu trong phân. Ở liều rất cao, axit ascorbic có thể hoạt động như một chất chống oxy hóa, mặc dù điều này chưa được tìm thấy là tác dụng chính trong vivo. Cuối cùng, liều cao của axit ascorbic có thể làm tăng sai số chỉ số glucose khi được đo bằng một số máy đo đường huyết.

Corticosteroids và ascorbic acid

Một số thử nghiệm lớn, ngẫu nhiên đã đánh giá thêm lợi ích của corticosteroid khi được đưa vào như một phần của điều trị sốc nhiễm khuẩn nói chung. Các nghiên cứu này thường cho thấy corticosteroid giúp cải thiện các kết quả lâm sàng khác nhau trong sốc nhiễm khuẩn (chẳng hạn, thời gian đảo ngược sốc, ngày không thở máy), nhưng đã có kết quả khác nhau về tỷ lệ tử vong. Việc có nên sử dụng hydrocortisone thường quy cho bệnh nhân bị sốc nhiễm khuẩn có nên hay không vẫn còn là vấn đề tranh luận.

Tuy nhiên, cơ sở sinh học để đưa hydrocortison vào phối hợp thuốc, dựa trên sự phối hợp tiềm năng giữa axit ascorbic và hydrocortison. Glucocorticoid liên kết với các thụ thể glucocorticoid bị ảnh hưởng tiêu cực bởi các phân tử oxy hóa. Điều này có thể được đảo ngược bằng cách sử dụng axit ascorbic, đã được chứng minh là khôi phục chức năng thụ thể glucocorticoid. Sự hấp thu tế bào của axit ascorbic qua trung gian bởi chất vận chuyển natri-vitamin C (SVCT2), được điều hòa trong quá trình viêm. Việc sử dụng glucocorticoids đã được chứng minh là làm tăng bộc lộ của chất vận chuyển. Trong một nghiên cứu kiểm tra chức năng rào cản của các tế bào biểu mô vi mạch phổi của con người, sự kết hợp giữa axit ascorbic và hydrocortisone cho thấy tác dụng bảo vệ hàng rào hiệp đồng sau khi tiếp xúc với lipopolysacarit trên tác dụng kết hợp của một trong hai tác nhân khi được dùng một mình.

Thiamine, ascorbic acid, và corticosteroids

Sự kết hợp của thiamine, axit ascorbic và corticosteroid đã được tiến hành ở nhiều nghiên cứu. Ngoài nghiên cứu được Marik và cộng sự tham khảo ở trên, một nghiên cứu gần đây được thực hiện ở Hàn Quốc đã so sánh 53 bệnh nhân bị viêm phổi nặng được nhận vào ICU, đã sử dụng kết hợp thiamine, axit ascorbic và hydrocortison để kiểm soát bệnh sử. Trong nghiên cứu đó, những bệnh nhân sử dụng kết hợp thiamine, axit ascorbic và hydrocortison có lợi ích tử vong đáng kể (tỷ suất chênh 0,15, độ tin cậy 95%, khoản tin cậy 0,04 - 0,56). Dù có sự mất cân bằng cơ bản trong các nhóm kiểm soát và nhóm điều trị, trong đó các bệnh nhân trong nhóm điều trị có nhiều khả năng đã được dùng thuốc vận mạch và điều trị thay thế thận, nhưng lợi ích tử vong vẫn tồn tại sau khi điều chỉnh theo xu hướng. Mặc dù các nghiên cứu này là nghiên cứu đầu tiên khám phá sự kết hợp thuốc trong nhiễm khuẩn nặng, phương pháp quan sát của họ, bao gồm các nhóm kiểm soát không liên tục và không đồng thời, kích thước mẫu nhỏ và tính chất trung tâm duy nhất thể hiện các hạn chế đáng kể và loại trừ các kết luận rộng rãi về hiệu quả của sự kết hợp thuốc này trong nhiễm khuẩn huyết.

Thiamine, ascorbic acid và corticosteroids trong thực hành điều trị nhiễm khuẩn huyết hiện nay

Như đã trình bày chi tiết ở trên, sự hỗ trợ khoa học cho các yếu tố khác nhau của thiamine, axit ascorbic và thuốc hydrocortisone đã tồn tại trong nhiều thập kỷ. Sự háo hức đối với sự kết hợp thuốc này trong nhiễm khuẩn huyết đã tăng nhanh kể từ năm 2016 do bài báo nói trên của Marik et al. và sự tiếp xúc đáng kể mà nó đã nhận được trong cả blog y tế chuyên sâu và báo chí. Phản ứng trong các blog y khoa đặc biệt đã được xảy ra, với một số bác sĩ ủng hộ việc kết hợp axit ascorbic, corticosteroid và phối hợp thuốc thiamine vào xử trí nhiễm khuẩn huyết thông thường và những người khác tranh luận về việc kiểm tra kết hợp thuốc nghiêm ngặt hơn. Các lập luận cho sự hấp thu ngay lập tức bao gồm rủi ro thấp và chi phí can thiệp tương đối thấp, tính hợp lý về mặt sinh học và hỗ trợ từ các tài liệu hiện tại, trong các giới hạn mà chúng thể hiện. Các lập luận chống lại bao gồm một lịch sử lâu dài về các can thiệp nhiễm khuẩn huyết đầy hứa hẹn đã thất bại trong thử nghiệm khoa học nghiêm ngặt hơn (ví dụ, protein hoạt hóa C), hồ sơ an toàn chưa biết của axit ascorbic liều cao trong quần thể bệnh nặng (và kết hợp với corticosteroid và thiamine) và mối quan tâm chung về tính tổng quát của kết quả từ các nghiên cứu quan sát trung tâm duy nhất. Hiện tại, các cuộc thảo luận của chúng tôi với các nhà lãnh đạo chăm sóc đặc biệt tại một số trung tâm học thuật và cộng đồng đã phát hiện ra rằng các mô hình thực hành là hỗn hợp, với một số bác sĩ lâm sàng chọn cách sử dụng kết hợp thuốc thường xuyên, những người khác chỉ điều trị phối hợp thuốc ở bệnh nhân nhiễm khuẩn huyết đang mất bù xử trí truyền thống và những người khác không xử trí sự kết hợp thuốc.

Nghiên cứu Thiamine, ascorbic acid vàcorticosteroids (ACTS) trong điều trị nhiễm khuẩn huyết và các thử nghiệm khác đang được tiến hành

Việc thiếu dữ liệu đầy đủ được minh họa bằng các mô hình thực hành hỗn hợp cho thấy tình trạng trang bị khoa học đã phát triển liên quan đến nguy cơ / lợi ích của việc sử dụng thường xuyên axit ascorbic, corticosteroid và thiamine trong nhiễm khuẩn huyết. Các thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên là rất cần thiết để đánh giá hiệu quả của sự kết hợp thuốc này đối với các kết quả quan trọng trên lâm sàng trong nhiễm khuẩn huyết. Kể từ ngày 1 tháng 7 năm 2018, một đánh giá của Chương trình Đăng ký Thử nghiệm Lâm sàng Quốc tế của Tổ chức Y tế Thế giới (bao gồm cả lâm sàng) đã tiết lộ 9 thử nghiệm lâm sàng đang diễn ra hoặc theo kế hoạch về axit ascorbic, corticosteroid và thiamine ở sáu quốc gia khác nhau (Bảng 1). Những thử nghiệm này khác nhau đôi chút về nghiên cứu quần thể (chỉ sốc nhiễm khuẩn so với nhiễm khuẩn huyết hoặc sốc nhiễm khuẩn), các biện pháp can thiệp nhóm kiểm soát (thử nghiệm VITAMINS sử dụng hydrocortisone và phần còn lại chọn giả dược nước muối), và kết quả chính là đề xuất can thiệp và liều hàng ngày trong nghiên cứu của Marik et al. Đáng chú ý, Truyền Vitamin C để điều trị trong nhiễm khuẩn phổi cấp tính do nhiễm khuẩn huyết (Citrus-ALI), một thử nghiệm 170 bệnh nhân với 200 mg / kg / ngày axit ascorbic so với giả dược trong tổn thương phổi cấp do nhiễm khuẩn huyết, đã hoàn tất đăng ký, mặc dù kết quả của nghiên cứu này chưa có sẵn.

Nghiên cứu của chúng tôi, Acid ascoricic, Corticosteroid và Thiamine trong thử nghiệm Sepsis (ACTS) là một thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên đa trung tâm tại Hoa Kỳ nhằm đánh giá hiệu quả của sự kết hợp thuốc đối với chức năng các cơ quan và các kết quả khác trong sốc nhiễm khuẩn. Thử nghiệm ACTS được điều phối bởi Trung tâm Khoa học Hồi sức tại Trung tâm Y tế Beth Israel Deaconess (BIDMC) ở Boston, MA, Hoa Kỳ và hiện đang đăng ký. Thử nghiệm được hỗ trợ bởi Dự án từ thiện mở (https://www.openphilanthropy.org/). Bệnh nhân được chọn ngẫu nhiên theo tỷ lệ 1: 1 để nhận thiamine (100 mg), axit ascorbic (1500 mg) và hydrocortison (50 mg) hoặc dùng giả dược phù hợp bốn lần mỗi ngày trong 4 ngày. Kết quả chính là thay đổi điểm số Đánh giá suy cơ quan tuần tự (SOFA) từ lúc nhập viện đến 72 giờ, với các kết quả chính thứ yếu bao gồm tỷ lệ suy thận và tử vong trong 30 ngày. Kết quả chính của điểm SOFA 72 giờ đã được chọn để phản ánh tác dụng có lợi dự kiến của thiamine, axit ascorbic và corticosteroid đối với chức năng của cơ quan. Vì rối loạn chức năng cơ quan là yếu tố xác định nhiễm khuẩn huyết và là yếu tố chính quyết định sự sống còn, kết quả này là tập trung vào bệnh nhân và sự suy giảm của rối loạn chức năng cơ quan có thể được thực hành thay đổi. Hơn nữa, điểm số SOFA có thể được đo sớm trong một khóa học tại bệnh viện bệnh nhân và do đó ít bị ảnh hưởng bởi các yếu tố chăm sóc bệnh viện hơn so với tỷ lệ tử vong chung.

Thử nghiệm ACTS, kết hợp với các thử nghiệm khác được mô tả ở trên, có thể cung cấp xác nhận quan trọng về kết quả được tìm thấy bởi Marik et al. Nếu những kết quả đó được nhân rộng, lợi ích tiềm năng về mặt cuộc sống được cứu trên toàn thế giới hàng năm từ nhiễm khuẩn huyết có thể được đo lường trong hàng trăm ngàn trường hợp. Ngay cả khi kết quả từ Marik et al. không được sao chép, thử nghiệm ACTS và các thử nghiệm khác về thiamine, axit ascorbic và corticosteroid sẽ cung cấp dữ liệu khoa học quan trọng về tác dụng của hồi sức chuyển hóa trong nhiễm khuẩn huyết có thể hướng dẫn các nghiên cứu trong tương lai trong lĩnh vực này. Với những lo ngại về khả năng tái tạo trong khoa học, việc sao chép kết quả ở các quần thể bệnh nhân khác nhau là rất quan trọng để chứng minh một hiệu quả thực sự, có thể khái quát hóa. Nhiều thử nghiệm đang diễn ra thử nghiệm sự kết hợp thuốc này tạo ra một kịch bản hiếm gặp trong nghiên cứu y học chăm sóc đặc biệt, trong đó nhiều nhà điều tra độc lập đang khám phá tác động của một can thiệp duy nhất vào bệnh nhân duy nhất. Hơn nữa, một siêu dữ liệu phân tích cấp độ bệnh nhân được lên kế hoạch triển vọng kết hợp dữ liệu từ thử nghiệm ACTS và thử nghiệm VICTAS sẽ cung cấp sức mạnh và khả năng khám phá tốt hơn tác dụng của thiamine, axit ascorbic và hydrocortison trong một số phân nhóm bệnh nhân nhất định.

KẾT LUẬN

Sự kết hợp của thiamine, axit ascorbic và corticosteroid là một liệu pháp mới đầy hứa hẹn cho hồi sức nhiễm khuẩn huyết nhưng hiện thiếu bằng chứng mạnh mẽ để hỗ trợ sử dụng rộng rãi. Hiệu quả tiềm năng của sự kết hợp thuốc này bắt nguồn từ tính hợp lý sinh học và được hỗ trợ bởi các thử nghiệm lâm sàng nhỏ của các thành phần riêng lẻ khác nhau. Dữ liệu ngẫu nhiên để xác nhận hoặc bác bỏ bằng chứng quan sát cho sự kết hợp thuốc là cần thiết, và một số thử nghiệm lâm sàng đang được tiến hành hoặc lên kế hoạch trong tương lai gần. Do đó, chúng tôi dự đoán một câu trả lời kịp thời cho câu hỏi liệu thiamine, axit ascorbic và corticosteroid sẽ đóng một vai trò trong sự phát triển của các trị liệu nhiễm khuẩn huyết.

Các từ viết tắt:

  • ACTS : Ascorbic acid, Corticosteroids, and Thiamine in Sepsis
  • ICU   : Intensive care unit
  • NOX : NADPH oxidase pathway
  • SOFA: Sequential organ failure assessment

Lược dịch từ “Ascorbic acid, corticosteroids, and thiamine in sepsis: a review of the biologic rationale and the present state of clinical evaluation”, Critical Care, October 2018, 22:283.

Lần cập nhật cuối lúc Thứ bảy, 20 Tháng 4 2019 11:06

You are here Đào tạo Tập san Y học Ascorbic acid, corticosteroids và thiamine trong nhiễm trùng huyết: Một đánh giá tổng quan về cơ sở sinh học và thực trạng lâm sàng