• Phone:0235.3851.429
  • Hotline: 19009095
  • Thông tin:

dieuhanhtructuyen

Từ ngày 21/10/2020 Bệnh viện triển khai hình thức đặt lịch khám bệnh qua trang web BV và qua điện thoại số 1900.969646, trân trọng thông báo cùng quý khách hàng!

Sốc điện chuyển nhịp

  • PDF.

Bs Nguyễn Thị Liên Hoa - 

1. Tóm tắt

Sốc điện chuyển nhịp bên ngoài được thực hiện lần đầu tiên vào những năm 1950. Chuyển nhịp khẩn cấp hoặc không bắt buộc có những ưu điểm cụ thể, chẳng hạn như chấm dứt nhịp nhanh nhĩ, nhanh thất và phục hồi nhịp xoang. Sốc điện chuyển nhịp có thể cứu sống người bệnh khi áp dụng trong những hoàn cảnh khẩn cấp. Tỷ lệ thành công được tăng lên nhờ chẩn đoán nhịp tim nhanh chính xác, lựa chọn bệnh nhân cẩn thận, sử dụng bản điện cực phù hợp, xác định mức năng lượng và mức gây mê tối ưu, ngăn ngừa các biến cố thuyên tắc và tái phát loạn nhịp, bảo tồn đường thở đồng thời giảm thiểu các biến chứng có thể xảy ra. Các biến chứng có thể xảy ra bao gồm rung thất do gây mê toàn thân hoặc thiếu đồng bộ giữa sốc điện dòng điện một chiều (DC) và phức bộ QRS, huyết khối tắc mạch do điều trị chống đông không đủ, nhịp nhanh thất không duy trì, loạn nhịp nhĩ, block tim, nhịp tim chậm, block nhánh trái thoáng qua , hoại tử cơ tim, rối loạn chức năng cơ tim, hạ huyết áp thoáng qua, phù phổi và bỏng da. Sốc điện chuyển nhịp được thực hiện ở bệnh nhân có máy tạo nhịp tim hoặc máy khử rung tim không tương thích có thể dẫn đến rối loạn chức năng, cụ thể là những thay đổi cấp tính hoặc mãn tính về ngưỡng tạo nhịp hoặc độ nhạy. Mặc dù phương thức này có vẻ khá đơn giản, nhưng hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra nếu thực hiện không đúng cách.

Cardioversion

Sốc điện chuyển nhịp ngoài (EEC) lần đầu tiên được thực hiện vào những năm 1950. Trải nghiệm ban đầu này đã chứng minh rằng năng lượng điện truyền từ bên ngoài cơ thể đến lồng ngực có thể kích thích tim. Năm 1955, Zoll và cộng sự đã chấm dứt thành công rung thất ở một bệnh nhân bằng sốc điện khử rung bên ngoài. Kouwenhoven và các đồng nghiệp đã phát hiện ra rằng một thiết bị hoạt động bằng dòng điện một chiều chạy bằng pin hoàn toàn có thể mang theo.2 Nguồn điện có thể được cung cấp bằng năng lượng dòng điện xoay chiều (AC) hoặc dòng điện một chiều (DC). Dòng điện xoay chiều là dạng sóng năng lượng hình sin chuyển đổi giữa cực dương và cực âm. Xung năng lượng kéo dài khoảng 200 ms sau khi phóng điện. Khử rung tim bằng dòng điện xoay chiều có thể gây ra tổn thương cơ tim đáng kể do dòng năng lượng và thời gian lớn hơn.3 Chuyển nhịp bằng dòng điện một chiều khẩn cấp hoặc không khẩn cấp đều có những ưu điểm cụ thể, chẳng hạn như chấm dứt nhịp nhanh nhĩ, nhanh thất và phục hồi nhịp xoang

2. Cơ chế cuả chuyển nhịp tim và khử rung tim bằng sốc điện ngoài.

Kỹ thuật chuyển nhịp ngoài hiện tại dựa trên việc sử dụng một lượng năng lượng đã chọn, thường nằm trong khoảng 50-360 J, thông qua hai điện cực. Cơ chế khử rung tim không được biết chính xác. Zipes và cộng sự đã nhận thấy rằng việc duy trì nhịp tim không nhanh trở lại ở mô cơ tim còn lại sau khi khử cực một khối cơ tim tới ngưỡng là yếu tố chính trong cơ chế khử rung tim. Một nhóm nghiên cứu khác đã gợi ý rằng sóng sốc điện của khử rung tim lan truyền trong đủ khối lượng mô cơ tim và do đó, chấm dứt rung thất (VF) .3 Cho dù các cơ chế được đề xuất để chấm dứt VF có giống với cơ chế của rung nhĩ (AF) hay không vẫn chưa được biết.

Giới hạn dưới của khả năng bị tổn thương cũng tồn tại đối với cơ tim tâm thất. Đây là điện áp tối thiểu cần đạt của một kích thích điện để gây ra rung động trong giai đoạn dễ bị tổn thương. Người ta cũng quan sát thấy rằng cường độ của những cú sốc ở "giới hạn trên của tính dễ bị tổn thương" gần tương đương với những cú sốc ở ngưỡng khử rung tim. Giới hạn trên của giả thuyết về khả năng bị tổn thương đối với khử rung nói rằng để khử rung, một cú sốc không chỉ phải ngăn chặn được trước kích hoạt của rung, mà còn không được kích hoạt lại rung theo cùng một cơ chế gây ra một cú sốc có cùng cường độ trong giai đoạn dễ bị tổn thương của xoang hoặc ổ chủ nhịp khởi xướng rung.

2. Chỉ định

Rung nhĩ và cuồng nhĩ.

Hiện nay, phương pháp chuyển nhịp chủ yếu được thực hiện để chuyển rung nhĩ (AF) và cuồng nhĩ thành nhịp xoang. AF, gặp ở các đơn vị chăm sóc đặc biệt sau khi phẫu thuật tim, không thích hợp để chuyển nhịp bằng điện vì nó là kịch phát. Trong điều trị các cơn AF tái phát, phòng ngừa các cơ chế kích hoạt, áp dụng các liệu pháp chống loạn nhịp cụ thể, cải thiện tình trạng mất cân bằng điện giải và tình trạng thiếu oxy ngăn chặn việc áp dụng chuyển nhịp không phù hợp.

Mặt khác, điều trị AF bao gồm liệu pháp chống đông máu để giảm thiểu nguy cơ tắc mạch và đột quỵ trong quá trình sốc điện chuyển nhịp. Nếu AF tồn tại lâu hơn 48 giờ, điều trị chống đông máu trong 3 tuần được khuyến nghị với tỷ lệ chuẩn hóa quốc tế (INR) được duy trì> 2,0. Trong trường hợp hoạt động của tâm nhĩ không đạt được, nên kéo dài liệu pháp điều trị trong 4 tuần, ngay cả sau khi phục hồi nhịp xoang hiệu quả bằng sốc điện.6 Một AF kéo dài ngắn hơn (<48 giờ) có thể được điều trị bằng cách tiêm heparin và theo dõi bằng siêu âm tim qua thực quản (TEE ) trước khi chuyển nhịp.7 Bất kỳ hình thành huyết khối nào trong lòng tâm nhĩ trái đều có thể được phát hiện bằng siêu âm tim qua thực quản. Tỷ lệ rủi ro / lợi ích nên được đánh giá ở tất cả bệnh nhân trước khi điều trị hoặc chuyển nhịp. Không quan sát thấy huyết khối trong siêu âm tim qua thực quản không loại trừ nguy cơ thuyên tắc.

Nhịp tim nhanh thất và trên thất

Sốc điện chuyển nhịp khẩn cấp được thực hiện trong trường hợp nhịp nhanh thất không ổn định gây suy giảm huyết động. Nếu bệnh nhân nhịp nhanh thất ổn định về huyết động, nên chuyển về nhịp xoang bằng thuốc chống loạn nhịp đường tĩnh mạch. Điều trị chống đông máu thường không cần thiết để điều trị nhịp nhanh thất. Sốc điện chuyển nhịp khẩn cấp được thực hiện trong trường hợp nhịp nhanh thất không ổn định gây suy giảm huyết động. Mục đích của điều trị nhịp nhanh thất là chấm dứt ngay tình trạng suy giảm huyết động này. Sốc điện chuyển nhịp nên là bước tiếp theo trong trường hợp điều trị chống loạn nhịp không thành công. Thực hiện các biện pháp di động phế vị như xoa bóp xoang động mạch cảnh được tiến hành cho nhịp nhanh trên thất. Tỷ lệ thành công khi điều trị nhịp nhanh thất nói chung là khoảng 95%

Các rối loạn nhịp khác

Điều trị sốc điện không hiệu quả trong việc chấm dứt nhịp tim nhanh liên quan đến tính tự động. Nhịp nhanh nhĩ đa ổ thuộc loại này thường bị nhầm lẫn với AF, có thể dẫn đến việc sử dụng các cú sốc điện một chiều (DC) không phù hợp. Vì chuyển nhịp bằng điện có thể gây ra VF kháng thuốc ở những bệnh nhân nhiễm độc digitalis, nên nó được chống chỉ định khi có tình trạng này.8 Cuồng nhĩ và nhịp nhanh thất là những nhịp tim nhanh được duy trì bởi các vòng vào lại có thể bị chấm dứt bởi sự khử cực cục bộ trên đường đi của các vòng vào lại đó.

4. Các yếu tố ảnh hưởng đến thành công của EEC

Năng lượng là sự kết hợp của điện áp và dòng điện. Thành công tổng thể của quá trình sốc điện liên quan đến kích thước của bản điện cực, vị trí sốc, trở kháng xuyên lồng ngực và dòng điện sử dụng. Đối với một lượng năng lượng nhất định, lượng dòng điện đến cơ tim phụ thuộc một phần vào trở kháng điện giữa hai bản điện cực máy khử rung tim. Khoảng cách giữa các bản điện cực, giao diện điện cực-da và áp lực (không khí là chất dẫn điện kém), các cú sốc trước đó (trở kháng giảm), khoảng thời gian giữa các cú sốc (chờ 3 phút có thể làm giảm điện trở) và các đặc điểm thể chất (vóc dáng cao hoặc tăng BMI) làm giảm tỷ lệ thành công. 9 Thành công lâu dài đối với AF có liên quan đến thời gian loạn nhịp tim (> 1 năm) và độ rộng đường kính của tâm nhĩ trái (> 5 cm) .8 Tái phát thường xuyên hơn ở những bệnh nhân không được điều trị cường giáp, hẹp van hai lá hoặc suy tim sung huyết. Chuyển nhịp thành công phụ thuộc vào các yếu tố, trong đó thời gian có thể là yếu tố quan trọng nhất.10 Vì adenosine cơ tim làm tăng ngưỡng khử rung tim, phụ thuộc vào thời gian VF, nên sự phóng thích tăng cường của nó có thể có tác động có hại đối với việc khử rung tim.11 Một gợi ý khác là cục bộ thay đổi nồng độ kali có thể làm tăng ngưỡng khử rung tim.12 Nếu thời gian rung kéo dài ở bệnh nhân AF, cả sau phân cực và chậm dẫn truyền đều xảy ra do thiếu máu cục bộ toàn thể.13 Năng lượng là sự kết hợp của điện thế và dòng điện

5. Vị trí các bản điện cực

Các bản điện cực của máy khử rung tim có thể được sử dụng trong các cấu hình khác nhau, điều này ảnh hưởng đến tỷ lệ khử rung tim thành công. Theo hướng dẫn của Ủy ban Liên lạc Quốc tế về Hồi sức (ILCOR), bản điện cực xương ức nên được đặt ngay bên phải của xương ức bên dưới xương đòn và bản điện cực đỉnh được đặt ở bên trái của núm vú với tâm của bản điện cực nằm trên đường nách giữa.14 Vị trí trước sau (gần xương ức và bên dưới xương vai bên trái) nên được ưu tiên cho các trường hợp không thành công. Nó giữ trở kháng xuyên lồng ngực thấp hơn. Bằng cách đặt các bản điện cực lên thành ngực, nhiều dòng điện hơn sẽ được đưa đến tâm nhĩ.

6. Trở kháng lồng ngực

Trở kháng lồng ngực là một yếu tố quan trọng khác trong điều trị bằng phương pháp sốc điện. Diện tích bản điện cực là yếu tố quyết định chính của trở kháng xuyên lồng ngực. Dòng điện tỷ lệ nghịch với trở kháng. Kích thước bản điện cực tối ưu dao động trong khoảng 8 cm đến 12 cm. Không khí giữa thành ngực và các bản điện cực ngăn cản sự dẫn truyền hiệu quả của sóng xung kích bằng cách tăng trở kháng xuyên lồng ngực. Bất kỳ vật liệu dẫn điện nào giữa các bản điện cực, chẳng hạn như gel hoặc các vật liệu tương tự, đều làm tăng độ dẫn điện và giảm trở kháng xuyên lồng ngực giữa thành ngực và các bản điện cực kim loại. Miếng dán đặc biệt hoặc gel đặc biệt được sử dụng cho mục đích này. Phải có sự tiếp xúc giữa vùng bản điện cực và thành ngực. Không nên chạm vào gel giữa các bản điện cực để tránh hiện tượng mất phương hướng của dòng điện.15 Các biện pháp phòng ngừa đơn giản như vậy có thể làm giảm trở kháng xuyên lồng ngực và tăng khả năng thành công của liệu pháp sốc. Áp lực giữa điện cực và da giúp tăng cường hiệu quả của liệu pháp sốc điện bằng cách cung cấp áp lực thích hợp lên các bản điện cực. Trở kháng xuyên lồng ngực giảm nếu tăng áp lực tác dụng lên các bản điện cực khử rung tim, nếu có sự tiếp xúc thích hợp giữa các bản điện cực và thành ngực, và thời kì thở ra kháng lực đường thở ít hơn thời kì hít vào nên. Sóng sốc điện nên được truyền trong thời kỳ thở ra.

7. Độ lớn bản điện cực

Ở những bệnh nhi ≤10 kg, bản điện cực trẻ em nên được sử dụng để sốc điện chuyển nhịp, với áp lực tác dụng là 2,9 kg. Nếu trẻ> 10 kg, nên sử dụng bản điện cực loại dành cho người lớn, với áp lực tác dụng là 5,1-17 kg. Có báo cáo cho thấy rằng cạo lông ngực làm tăng thêm thành công của quá trình chuyển nhịp bằng điện.13 Sado và cộng sự nói rằng lông ngực làm tăng khả năng xuyên lồng ngực trở kháng, có thể giảm tới 35% bằng cách cạo. Khuyến cáo nên cạo lông ngực của những bệnh nhân này trước khi khử rung tim.18

8. Thuốc và thuốc an thần

Trong một nghiên cứu thí điểm, Sutton và cộng sự đã chứng minh rằng việc sử dụng atropine làm tăng tỷ lệ thành công của phương pháp chuyển nhịp tim bằng dòng điện một chiều đối với rung nhĩ.19 Chuyển nhịp bằng điện cùng với thuốc chống loạn nhịp (như amiodarone) có thể giúp duy trì nhịp xoang. Người ta đã chứng minh rằng điều trị bằng verapamil trước khi khử rung tim có thể ngăn ngừa tái phát AF sớm bằng cách ảnh hưởng đến quá trình tái cấu trúc tâm nhĩ.20 Một nghiên cứu gần đây cho thấy điều trị verapamil ngắn hạn kết hợp với propafenone hoặc amiodarone dường như vô ích để ngăn ngừa AF tái phát sau khi sốc điện chuyển nhịp trong cơ thể bằng năng lượng thấp. 21 Quinidine và propafenone dường như có hiệu quả trong việc ngăn ngừa AF bắt đầu lại ngay lập tức. Ibutilide có thể ngăn ngừa shock điện thất bại, mặc dù cả ibutilide và dofetilide dường như không có hiệu quả trong việc ngăn ngừa AF bắt đầu lại ngay lập tức.22 Đối với rung thất dai dẳng hoặc nhịp nhanh thất vô mạch, có thể cho amiodarone 300 mg tiêm tĩnh mạch ban đầu, sau đó là liều thứ hai 150 mg. Thay vào đó, có thể dùng lidocain 1-1,5 mg tiêm tĩnh mạch, tiếp theo là liều 0,50-0,75 mg khi cần thiết lên đến tối đa 3 mg. 23 Bệnh nhân có thể cảm thấy đau ngay cả khi ở mức năng lượng thấp (1 J). Không bao giờ được thực hiện sốc điện với mức năng lượng cao ở những bệnh nhân tỉnh táo, vì nó có thể gây rối loạn cảm xúc suốt đời và chấn thương tâm lý.24 Việc sử dụng benzodiazepine một mình hoặc cùng với thuốc nhóm opiat khác không được khuyến cáo ở những bệnh nhân sẽ trải qua quá trình chuyển nhịp bằng điện. Propofol, một chất tiêm tĩnh mạch, dường như là một loại thuốc lý tưởng để gây mê vì nó có tác dụng nhanh, ít gây co thắt thanh quản và mất tác dụng ngay sau khi kết thúc điều trị.25 Đối với EEC chọn lọc, cần gây mê hoặc an thần sâu ở những bệnh nhân ổn định. Thuốc an thần nhẹ là đủ cho các thủ thuật ít đau hơn.26

9. Lựa chọn năng lượng

Sốc hai pha và sốc một pha

Máy khử rung tim một pha xuyên lồng ngực đã được sử dụng để điều trị chứng loạn nhịp thất. Các hướng dẫn của Hội đồng Hồi sức Châu Âu khuyến nghị một chuỗi 200 J, 360 J với các cú sốc tiếp theo ở 360 J nếu rối loạn nhịp tim không được điều chỉnh.14 Các nghiên cứu gần đây về rung thất đã xác nhận tính ưu việt của các dạng sóng hai pha khác nhau so với các song một pha có thời lượng nhanh hoặc tương tự. Dạng sóng hai pha cung cấp hiệu quả tương đương hoặc vượt trội ở năng lượng và điện áp đỉnh thấp hơn so với các dạng sóng một pha của chúng. 27 Các cú sốc dạng sóng hai pha với năng lượng cố định 150 J có hiệu quả như dạng sóng một pha tuần tự thông thường với các mức năng lượng tăng dần 200, 300 và 360 J để thành công khử rung tim. Tuy nhiên, các cú sốc dạng sóng hai pha năng lượng thấp làm giảm đáng kể mức độ nghiêm trọng của rối loạn chức năng cơ tim sau hồi sức.28

Mức năng lượng ban đầu cho AF là 100-200J được khuyến nghị. Tỷ lệ chuyển nhịp thành công là khoảng 50%. Trong một nghiên cứu gần đây, mức năng lượng ban đầu là 360 J được đề xuất cho AF liên tục kéo dài hơn 48 giờ.29 Trong một nghiên cứu so sánh 50 J với 100 J để chuyển đổi cuồng nhĩ sang nhịp xoang, 100 J được coi là mức năng lượng ban đầu tốt nhất. 30 Năng lượng đặt trong khoảng 100-200 J được khuyến nghị cho nhịp nhanh thất đơn dạng, mặc dù mức năng lượng thấp hơn cũng có thể có hiệu quả.31 Mặt khác, ngưỡng khử rung ban đầu được đề xuất là 200 J trong nhịp nhanh thất đa dạng hoặc VF . Mức năng lượng nên là 1-2 J / kg ở trẻ em bị nhịp nhanh thất vô mạch hoặc VF.14 Mức năng lượng thấp gây ra ít tổn thương cơ tim và rối loạn chức năng cơ tim sau hồi sức.28 Nếu phức bộ QRS xuất hiện trong quá trình sốc điện, bắt buộc phải đồng bộ với sóng R để ngăn ngừa VF kháng thuốc có thể được tạo ra bởi sóng sốc điện và sóng T chồng lên nhau, được gọi là giai đoạn dễ bị tổn thương. Đánh giá điện tâm đồ (ECG) cẩn thận là cần thiết để tránh các liệu pháp sốc không phù hợp ở bệnh nhân bị xoang hoặc nhịp tim nhanh tự động. Không nên thực hiện liệu pháp sốc nếu chỉ theo dõi một chuyển đạo ở những bệnh nhân ổn định về huyết động. Các liệu pháp sốc không phù hợp và không hiệu quả nếu tái diễn có thể gây ra những hậu quả nguy hiểm. Phòng ngừa cơn cuồng nhĩ tái phát bằng thuốc khá khó khăn. Cuồng nhĩ tái phát điển hình nên được điều trị bằng cắt đốt qua đường tĩnh mạch. Sự hiện diện của một bất thường cấu trúc tim cùng với nhịp nhanh thất liên tục hoặc VF có nguy cơ gây đột tử. Cấy máy phá rung tự động trong buồng tim (ICD) nên được xem xét nếu không xác định được nguyên nhân. Chuyển nhịp tim bên trong an toàn và hiệu quả ở những bệnh nhân có AF kháng thuốc.32 Một nghiên cứu so sánh hiệu quả của chuyển nhịp tim bên ngoài và bên trong ở AF cho thấy rằng chuyển nhịp bên trong có hiệu quả hơn trong việc phục hồi nhịp xoang.33 Mất điện áp QRS sau EEC hoặc khử rung có nguồn gốc điện hoặc do hậu quả của một vùng phù nề trên thành ngực do chấn thương. Một lý do khác được đề xuất là choáng cơ tim.34

10. Quản lý bệnh nhân với EEC thất bại hoặc bệnh nhân kháng thuốc

Phải tính đến rủi ro và lợi ích của liệu pháp tái sốc điện.. Nên tránh điều trị sốc điện bằng dòng 1 chiều lặp lại nếu không cần thiết. Giới hạn mức năng lượng trên được áp dụng bởi một số máy khử rung tim hiện đang sử dụng là 360 J và dạng sóng là đơn pha. Khi công nghệ phát triển, sóng xung kích hai pha được sử dụng. ICD là ví dụ tốt nhất về ứng dụng như vậy.Kĩ thuật qua đường tĩnh mạch, tiếp cận được việc cấy ghép và các kích thước nhỏ hơn đã góp phần vào việc áp dụng điều trị rộng rãi các thiết bị ICD. Lown đề cập rằng mức năng lượng cao hơn được yêu cầu để chấm dứt AF trong suy tim sung huyết. Việc khôi phục sự bù trừ cuả tim tim và đạt được trọng lượng khô trước khi thực hiện quá trình chuyển nhịp làm tăng tỷ lệ thành công. Trong trường hợp đa hồng cầu, có thể khó hoặc không thể hồi phục cho đến khi thủ thuật trích máu tĩnh mạch đầy đủ làm giảm hematocrit xuống dưới 50. Những bệnh nhân bị bệnh van hai lá nặng có tâm nhĩ có sẹo khổng lồ đã được sửa chữa hoặc thay van sẽ không thích để chuyển nhịp và không duy trì được nhịp xoang.31 Tỉ lệ tái lập nhịp xoang thông qua chuyển nhịp bên trong của AF, mức năng lượng 360 J, thay đổi giữa 70% và 80% .35 Việc sử dụng sóng hai pha qua nhiều ống thông tĩnh mạch, được đặt trong tâm nhĩ phải và xoang vành, nâng cao tỷ lệ thành công của quá trình tim bằng cách giảm rõ rệt năng lượng cần thiết. Mặc dù mức năng lượng thấp (2-3 J), thuốc an thần và gây mê là cần thiết vì quá trình này gây đau đớn

Trong các thiết bị mới, các điện cực được đặt trong tâm nhĩ phải và động mạch phổi trái để tạo nhịp tim bên trong. Sự phân tán điện đồng nhất vượt trội và hiệu quả khử nhịp tim đã được báo cáo khi đặt điện cực như vậy

Trong một nghiên cứu đa trung tâm của Bardy và cộng sự, đã báo cáo rằng máy khử rung tim tự động bên ngoài, sử dụng xung kích sóng hai pha, yêu cầu năng lượng thấp hơn so với các thiết bị sử dụng sóng đơn pha.36 Dạng sóng xung kích hai pha được biết là làm giảm trong thử nghiệm khử rung thất.37 Vì khi đồng bộ hóa với sóng R là không khả thi cho các thiết bị này, chúng không được áp dụng trong nhịp tim nhanh với sóng R

11. Trường hợp đặc biệt

Loạn nhịp tim ở bệnh nhân chăm sóc đặc biệt.

Nhịp nhanh nhĩ và thất thường gặp ở những bệnh nhân đang điều trị tại các đơn vị chăm sóc đặc biệt do sự hiện diện của nhiều yếu tố khởi phát. Thiếu oxy, catecholamine nội sinh hoặc ngoại sinh, suy tim sung huyết, sốt và thuyên tắc phổi là những nguyên nhân đặc biệt của nhịp tim nhanh. Bệnh nhân không thể tiếp nhận thuốc qua đường uống hoặc kém hấp thu dễ bị tác dụng phụ, chẳng hạn như hạ huyết áp, đặc biệt có thể xảy ra với các thuốc tiêm tĩnh mạch như amiodarone. Việc kiểm tra nhanh chóng và xuyên suốt trước khi sốc điện rất quan trọng. Cải thiện yếu tố kích hoạt và các yếu tố căn nguyên cơ bản giúp tăng tỷ lệ thành công của chuyển nhịp.8 Cần lưu ý rằng nhiều cú sốc liên tiếp và gây mê với liều lượng nhiều lần có thể làm trầm trọng thêm tình trạng huyết động ở những bệnh nhân đó.

Sốc chuyển nhịp bên trong an toàn và hiệu quả ở những bệnh nhân có AF kháng thuốc.34 Một nghiên cứu so sánh hiệu quả của chuyển nhịp bên ngoài và bên trong ở AF cho thấy rằng chuyển nhịp bên trong hiệu quả hơn trong việc phục hồi nhịp xoang

Chuyển đổi tim mạch trong thai kỳ

Một số nhà điều tra đã báo cáo rằng quá trình tim mạch điện an toàn trong thời kỳ mang thai.39 Phương pháp tim mạch từ 50 J đến 300 J được áp dụng ở các giai đoạn mang thai khác nhau cho thấy những ảnh hưởng không đáng kể đến thai nhi, có nghĩa là dòng điện có hại có thể không đến được thai nhi. 40,41 Gần 100 năm trước , trong các thí nghiệm trên động vật của mình, Garrey nhấn mạnh rằng một khối lượng cơ tim quan trọng là cần thiết cho VF. Vì lý do này, có thể giả định rằng quá trình giảm nhịp tim có thể không ảnh hưởng đến thai nhi.42

EEC ở bệnh nhân có máy tạo nhịp tim

Sốc điện chuyển nhịp được thực hiện ở những bệnh nhân có máy tạo nhịp tim hoặc ICD có thể dẫn đến rối loạn chức năng, cụ thể là những thay đổi cấp tính hoặc mãn tính trong ngưỡng tạo nhịp hoặc độ nhạy.43 Nếu bệnh nhân có máy tạo nhịp tim nên trải qua quá trình chuyển nhịp, chức năng và dây dẫn của thiết bị phải được kiểm tra, cùng với lập trình điện áp cao. Chế độ tạo nhịp tim nên được chuyển sang VOO hoặc AOO nếu phù hợp. Trong quá trình giảm nhịp tim, các bản điện cực của máy khử rung tim nên được đặt cách xa máy tạo nhịp tim tối thiểu là 15 cm. Chúng phải được định vị vuông góc với các chuyển đạo trước bên, trước sau hoặc nội tâm mạc. Cần có khoảng thời gian 5 phút giữa hai lần áp dụng sóng xung kích. Pin và chức năng dây dẫn của máy tạo nhịp tim cũng phải được kiểm tra sau khi chuyển nhịp tim. Ngưỡng cao nên được duy trì trong ít nhất 4-6 tuần. Trong trường hợp rối loạn chức năng máy tạo nhịp tim và dây dẫn, thay dây dẫn là biện pháp được khuyến cáo.43 Trong quá trình tim mạch, bệnh nhân có máy tạo nhịp tim hoặc ICD có thể bị bỏng ở mô cơ tim nơi dây dẫn máy tạo nhịp tim được gắn vào nếu dòng điện chạy qua nó.

12. Kết luận

Thiết bị chuyển nhịp / khử rung tim là điều quan trọng hàng đầu đối với các bác sĩ lâm sàng. Chuyển nhịp bằng điện là một biện pháp cứu mạng khi được áp dụng trong các trường hợp khẩn cấp. Trong phương pháp chuyển nhịp không bắt buộc, chẩn đoán nhịp tim nhanh chính xác, lựa chọn bệnh nhân cẩn thận, sử dụng bản điện cực thích hợp, xác định mức năng lượng và mức độ gây mê tối ưu, ngăn ngừa các biến cố tắc mạch và tái phát loạn nhịp, và bảo tồn đường thở làm tăng tỷ lệ thành công đồng thời giảm thiểu các biến chứng có thể xảy ra. Mặc dù thủ tục này có vẻ khá đơn giản, nhưng hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra nếu thực hiện không đúng cách.

Nguồn: https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pmc/articles/PMC2813644/

Lần cập nhật cuối lúc Thứ sáu, 25 Tháng 9 2020 11:03

You are here Đào tạo Đào tạo nhân viên BV Sốc điện chuyển nhịp