BS. Nguyễn Lương Quang -
1. Tổng quan
Đau thắt ngực ổn định (Stable Angina) là biểu hiện lâm sàng phổ biến nhất của bệnh tim thiếu máu cục bộ mạn tính. Trong nhiều thập kỷ, các nhóm thuốc kinh điển như Thuốc chẹn beta (β-blockers), Thuốc chẹn kênh canxi (CCBs), và Nitrat đóng vai trò chủ đạo. Tuy nhiên, các nhóm thuốc này đều hoạt động dựa trên cơ chế hemodynamic (huyết động học) — tức là làm giảm nhịp tim, giảm huyết áp hoặc giảm sức co bóp cơ tim để cân bằng cung - cầu oxy [2], [4].
Sự xuất hiện của Ranolazine (được FDA phê duyệt năm 2006) đã đánh dấu một bước ngoặt lớn [4]. Đây là thuốc điều trị thiếu máu cơ tim đầu tiên thuộc nhóm ức chế kênh natri muộn (Late INa inhibitor), giúp chống đau thắt ngực hiệu quả mà không làm ảnh hưởng đến nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân.
2. Cơ chế tác dụng
Để hiểu sự đột phá của Ranolazine, cần nhìn vào chu kỳ điện thế hoạt động của tế bào cơ tim thiếu máu cục bộ:

Trạng thái sinh lý bệnh: Khi cơ tim bị thiếu máu cục bộ, dòng natri muộn (LateINa) bị rối loạn và mở kéo dài, dẫn đến tình trạng quá tải Natri nội bào.
Toàn bộ lượng Natri dư thừa này sẽ kích hoạt bơm trao đổi Na+/Ca2+ hoạt động ngược chiều, từ đó kéo theo tình trạng quá tải Canxi nội bào.
Hậu quả: Canxi ứ đọng trong kỳ tâm trương khiến cơ tim không thể thư giãn hoàn toàn (tăng áp lực cuối tâm trương thất trái), làm chèn ép các mạch máu nhỏ nuôi tim, làm trầm trọng hơn tình trạng thiếu máu cục bộ và gây đau thực thể [3].










