Ths. BSNT. Trần Văn Quốc Việt
Xuất phát từ ý tưởng khi thăm khám lâm sàng sẽ có động tác sờ: sờ nắn đánh giá độ cứng của cơ quan, tổn thương. Tuy nhiên đối với các tạng nằm sâu dưới bề mặt hoặc các cấu trúc gân cơ khó đánh giá bằng sờ nắn thì siêu âm đàn hồi tỏ ra hữu ích.
Về nguyên lý, siêu âm đàn hồi nhằm đánh giá độ cứng của mô/tổn thương. Đánh giá độ cứng dựa vào mức độ đàn hồi của của mô/tổn thương. Hai phương pháp siêu âm đàn hồi hay được sử dụng gồm đàn hồi nén và đàn hồi sóng biến dạng.
Hình A mô tả siêu âm đàn hồi nén, kỹ thuật viên nén thủ công bằng tay tạo lực đàn hồi lên vị trí cần đánh giá. Tín hiệu phản hồi cho biết độ cứng của mô/tổn thương. Càng cứng càng ít bị biến dạng. Vì vậy làm ở các mô/tổn thương nằm nông.
Hình B mô tả siêu âm đàn hồi sóng biến dạng, ở chế độ này, không cần tạo lực nén, sóng âm được hội tụ và lan truyền để đánh giá độ biến dạng của mô, gọi là sóng biến dạng. Vì vậy làm ở các mô/tổn thương nằm sâu.
Đối với gan, sử dụng siêu âm đàn hồi sóng biến dạng. Khi thực hiện cần bệnh nhân nín thở. Đặt các ROI ở HPT V, VII, VIII, tránh các mạch máu lớn, ROI nằm cách bề mặt gan 2-3 cm. Siêu âm nhằm đánh giá nền gan, không đánh giá u gan. Vì theo nguyên lý, càng cứng càng ít biến dạng. Nhưng các khối u ác tính không phải khi nào cũng cứng và u lành tính không phải luôn mềm. Kết quả dưới dạng định lượng.











