BS: Nguyễn Thị Yến Linh -
Ống thông bàng quang lưu trú được sử dụng rất phổ biến ở bệnh nhân nặng, và nhiễm trùng đường tiết niệu liên quan đến ống thông thường được xem là loại nhiễm trùng bệnh viện phổ biến nhất tại Hoa Kỳ (1). Tuy nhiên, nhận định này có thể gây hiểu nhầm, vì có xu hướng nhầm lẫn giữa vi khuẩn niệu không triệu chứng (tức là có nhiễm khuẩn nhưng không có biểu hiện bệnh) với nhiễm trùng thực sự liên quan đến ống thông. Chương này trình bày các đặc điểm quan trọng của nhiễm trùng đường tiết niệu liên quan đến ống thông, bao gồm cơ chế sinh bệnh, phòng ngừa, tiêu chuẩn chẩn đoán và điều trị.
CƠ CHẾ SINH BỆNH
Sự hiện diện của ống thông bàng quang lưu trú có liên quan đến tỷ lệ xuất hiện vi khuẩn niệu từ 3–8% mỗi ngày (được xác định là ≥10⁵ đơn vị hình thành khuẩn lạc/mL) (2). Vi khuẩn (chủ yếu có nguồn gốc từ đường ruột) tạo thành các màng sinh học (biofilm) trên cả bề mặt trong và ngoài của ống thông niệu đạo (3), và các màng sinh học này có thể trở thành nguồn gây cư trú vi sinh kéo dài trong bàng quang. Tuy nhiên, đây chưa phải là toàn bộ câu chuyện, bởi vì việc đưa trực tiếp tác nhân gây bệnh vào bàng quang của người khỏe mạnh không dẫn đến nhiễm trùng (4).

Ảnh hiển vi cho thấy các vi sinh vật Lactobacillus acidophilus không gây bệnh bám dính vào một tế bào biểu mô bàng quang. Hình ảnh được trích từ Tài liệu tham khảo số 5 và đã được xử lý tăng cường kỹ thuật số











